Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2025
Hình ảnh
Tuần 6: Viết khoảnh khắc hạnh phúc. Mình là con một nên 2 vợ chồng mình sau khi sinh em bé về sống cùng ông bà ngoại cho ông bà đỡ buồn. Ông bà ngoại của tụi nhỏ khá thoải mái và dễ tính nên cả 2 vợ chồng đều hợp với ông bà. Mình vẫn nhớ những khoảnh khắc mà mình cảm thấy dễ chịu, hạnh phúc và bình yên nhất. Những khoảnh khắc này diễn ra hàng tuần chứ không phải hiếm gặp. Đó là khi ngoài trời thời tiết dễ chịu, hứng nắng, trời cao, mây xanh, gió thổi hiu hiu. 2 bạn nhỏ tự giác ngồi học bài, trong khi đó 2 vợ chồng mình bật bản nhạc yêu thích rồi vừa dọn nhà vừa thỉnh thoảng cao hứng hát và nhún nhảy theo nhạc. Mình sẽ ngồi cắm 1 bình hoa mao lương thật to để giữa phòng. Đây là loài hoa mình yêu thích nhất. Dưới tầng, ông bà ngoại đang ngồi chơi điện tử 4 nút hồi xưa. 2 ông bà thích nhất là trò bắn xe tăng. Trò đó chơi theo kiểu đồng dội, 2 người chơi cùng bảo vệ khung thành bằng cách tiêu diệt các xe tăng khác. Hay cái là trò này nếu chẳng may lỡ bắn vào đồng đội của mình thì sẽ bị đ...
Tuần 4: Cảm xúc BTVN số 3: Mình có nhiều kênh xả cảm xúc tiêu cực lắm. Hay dùng nhất là xả vào chồng yêu của mình. Bất cứ lúc nào anh cũng sẵn sàng ngồi nghe mình khóc lóc, kể lể bất cứ chuyện gì. Hoặc xả sang bạn thân. Bạn mình sẽ cho mình nhiều lời khuyên hữu ích và lý trí. Những lúc chán nản mình sẽ tắm lâu hơn 1 chút, chăm chút cho cơ thể, tận hưởng thời gian thư giãn dưới vòi hoa sen và làn nước ấm nóng. Trong lúc đó mình sẽ hát hò những bài hát yêu thích. Mình cũng có thể bật nhạc remix hay EDM sôi động vừa nghe vừa “quẩy” theo cho tiêu nỗi buồn. Đôi khi cũng có thể nuông chiều bản thân bằng ăn kem hay bánh ngọt. Còn 1 cách nữa mình cũng hay dùng đó là đi tập gym. Bực dọc hay buồn bã chán nản cứ xả vào tạ, 1 cách giải tỏa stress rất hữu hiệu. BTVN số 4 : Khi đi xem phim “Bộ tứ báo thủ”, đoạn nam chính có câu thoại ‘Ước mơ của em là gì? Bộ em không có ước mơ hả?”, lúc này nữ chính câm nín ko trả lời đc. Đó cũng là lúc tôi đã khóc rất nhiều, như thể chính tôi là nữ chính vậy. Chắ...
Gửi “Của nợ” của em! Thời gian trôi thật nhanh, vèo cái cũng đã 13 năm mình cưới nhau. Ngồi đây nghĩ lại thì thấy nhanh nhưng thật ra mình đã cùng nhau trải qua rất nhiều vui buồn, hạnh phúc cũng như biến cố đấy chứ nhỉ. Mặc dù thành tựu chưa có gì đạt được như mua nhà, mua xe như người ta, nhưng mình có cùng nhau 2 thiên thần rất đáng yêu và đáng tự hào. Em hôm này chỉ muốn viết thư này để cám ơn anh. Suốt thời gian qua anh không chỉ là chồng, là bạn mà còn là tri kỷ của em. Ở cạnh anh em cảm thấy được che chở, bé bỏng và anh luôn cho em cảm giác an toàn. Ở cạnh anh, em được là chính mình, có thể bẩn bựa hết sức, cũng có thể òa khóc bù lu bù loa lên mà chẳng sợ bị đánh giá hay phán xét. Dù em thất nghiệp, hay nghén ngẩm xấu xí, hay nổi quạu vô cớ anh vẫn luôn bên cạnh em, “chịu đựng” em ko 1 lời kêu ca. 6 năm em thất nghiệp ở nhà anh không một lời buông lời trách cứ hay chê bai, dè bỉu gì em cả. Chỉ có tự em “lên cơn” dở hơi, tự thấy mình vô dụng rồi stress, chán nản. Cũng lại là an...