Còn nhớ tuần 3 khi học HG, có 1 bài tập viết thư để cảm ơn 1 người đã giúp đỡ và hỗ trợ mình. Không cần phải suy nghĩ nhiều, mình đã viết mail cho chồng và gửi tới anh (mình có đăng nội dung bức thư này ở bài đăng trước). Khi nhận được thư, thực sự mình cũng không nghĩ lại “chạm” tới anh đến vậy và làm anh xúc động đên thế. Cuộc sống hàng ngày vẫn diễn ra như nó vốn vẫn thế, vợ chồng vẫn luôn yêu thương, hiểu và tôn trọng nhau nhưng những lời trong thư mình k nói ra bao giờ. Anh đã khóc khi đọc được thư. Anh thấy anh là người quan trọng và bao cố gắng của anh luôn được vợ ghi nhận. 
 Phải nói qua 1 chút là thời gian gần dây, mình luôn tự cho mình là vô dụng, vô tích sự, ko làm được trò trống gì cả… blablo.. Mình đi làm lại sau khi ở nhà 1 thời gian dài (6 năm lận). Chính vì thế khi đi làm lại, mình phải nhờ ng quen xin việc giúp, nhưng công việc lương rất rất thấp. Mình chán nản, mình tự đau khổ, tự dằn vặt bản thân mình mặc dù chồng cũng đã xoa dịu, vỗ về nhiều. Và bức thư anh trả lời mình cũng thực sự “chạm” đến mình. Mình cũng đã khóc nhiều lắm khi đọc nó. Mình cop nội dung xuống đây để mng cùng đọc để thấy mình được chồng “chữa lành” như thế nào nhé. “
Gửi vợ yêu của anh, Đọc thư của em gửi, anh bất ngờ và xúc động lắm. Anh cầm điện thoại đọc mà trong lòng nghẹn ngào, nước mắt thì cứ chực chờ trào ra. Đọc xong thì bưng mặt khóc thầm, vì sợ có người nhìn thấy thì xấu hổ chết đi được. Hôm nay anh ngồi xuống viết những dòng này để cảm ơn em trong suốt thời gian vừa qua đã là một người vợ, một người bạn (bẩn bựa) luôn biết làm anh cười, một người tri kỷ thấu hiểu. Chung sống cùng em đem cho anh cảm giác được làm một người đàn ông mạnh mẽ, biết che chở và bảo vệ cho em và các con, biết gánh vác và sống có trách nhiệm hơn. Công việc của anh có nhiều áp lực, khiến anh đôi lúc muốn buông lắm. Nhưng cứ nghĩ đến em và các con lại làm anh có động lực để cố gắng vươn lên. Dù đôi lúc anh vẫn làm em buồn, làm em khóc vì những lần mải chơi, say xỉn… nhưng anh vẫn cố gắng mỗi ngày để trở nên tốt hơn. Vì không có ai là hoàn hảo cả, đúng không em? Anh thấy dạo này em hay tự trách bản thân mình vô dụng và cảm thấy tự ti, sợ sệt, dù anh chưa bao giờ thấy em có lý do để làm vậy. Anh muốn em hiểu rằng, trong mắt anh, em không chỉ là một người vợ, một người mẹ tuyệt vời, mà còn là một người phụ nữ thông minh, mạnh mẽ, quyết đoán và đáng trân trọng. Anh nhớ rất rõ ngày chúng ta yêu nhau, khi đó em là một cô gái tràn đầy năng lượng, vui tính, nhanh nhẹn và tháo vát. Ở em có sự nhạy bén nên từng kinh doanh bán thời gian rất khá, em tự tin và làm chủ cuộc sống của mình. Anh yêu em vì tất cả những điều đó, vì sự thông minh và nhí nhảnh của em, vì cách em đối nhân xử thế, vì sự chăm chỉ và trách nhiệm mà em luôn có. Và khi cùng anh xây dựng gia đình, em chấp nhận tạm gác lại công việc để ở nhà chăm con, anh hiểu rằng đó không phải vì em từ bỏ hay nhụt chí, mà vì em yêu gia đình này hơn tất cả. Trong suy nghĩ của em lúc đó, đúng như em thừa nhận, chỉ có anh, các con, và gia đình là quan trọng nhất. Anh chưa bao giờ xem đó là một sự hy sinh đơn thuần. Ngược lại, anh luôn biết rằng nhờ có em mà anh mới có thể yên tâm phát triển sự nghiệp, mới có thể vững vàng như ngày hôm nay. Con chúng ta lớn lên trong vòng tay của một người mẹ tuyệt vời, trong một gia đình ấm áp mà chính em là người giữ lửa. Điều đó quan trọng hơn bất cứ thăng tiến hay chức danh nào ngoài kia. Bây giờ, khi em quay lại với công việc, anh biết em đang cảm thấy lỡ nhịp so với người khác, thua kém người khác. Cũng vì đã ở trong vùng an toàn khá lâu, nên em thấy sợ hãi, mất phương hướng, sợ sai, không dám bước ra. Nhưng em à, thành công không phải lúc nào cũng đến theo một con đường thẳng, hạnh phúc là một quá trình chứ không phải đích đến. Những gì em cùng anh có được sau 13 năm qua không hề ít đi, mà ngược lại, nó sẽ khiến em bản lĩnh hơn, sâu sắc hơn, thấu hiểu cuộc sống hơn. Mặc dù anh biết con đường phía trước chắc chắn sẽ rất khó khăn, Nhưng với sự tháo vát và nhanh nhẹn của em, anh tin rằng em có thể làm được bất cứ điều gì em muốn, dù ở thời điểm nào đi chăng nữa. Em cứ yên tâm là luôn có anh đứng đằng sau. Anh không yêu em vì công việc em làm hay vị trí em đạt được. Anh yêu em vì chính em, vì cô gái năm nào đã khiến anh say đắm, vì người vợ tuyệt vời đã đồng hành cùng anh, vì người mẹ đã hết lòng vì con cái. Đừng bao giờ nghĩ rằng em vô dụng, vì nếu không có em, anh sẽ chẳng thể làm được gì, chẳng thể có được cuộc sống trọn vẹn như bây giờ. Anh muốn em nhớ rằng, dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn luôn ở đây, yêu thương, ủng hộ và trân trọng em. Em không cần phải chứng minh gì cả, vì với anh, em đã là điều tuyệt vời nhất mà anh có được trong đời. Yêu em, Con lợn của em.
” Sau khi đọc thư này, mình thấy rằng không có lý do gì mình lại thấy mình vô dụng cả, mình đã làm được nhiều điều như thế cơ mà. Mình tin tưởng vào bẩn thân mình hơn, biết yêu thương và trân trọng bản thân hơn. Thật sự biết ơn chồng iu của mình nhiều lắm. 

Bài viết nằm trong thử thách soi chiếu 8 tuần của khóa học Heal&Grow #HealGrow3 #vietchualanh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này